|
THAY LỜI NGỎ
LỜI NGƯỜI TUỔI NGỰA
nhang này châm một bó
vốc khói rửa bờm hoang
nghe xuân tràn đồng cỏ
nhớ môi xưa dịu dàng
nhịp chân c̣n in vết
ngựa rong vó đường xa
chạnh ḷng đêm giáp tết
hỏi nơi đâu quê nhà
hỏi nơi đâu quê cũ
ngựa dặm ngàn ngu ngơ
móng buồn khua tiếng hú
t́m ai nơi bến bờ
rừng hoang này một dải
đồng sâu kia mấy sông
ngựa bần thần đứng lại
ngoái nh́n vào hư không
có c̣n em ở đó
cḥi rơm ấm một căn
ngựa đôi ḿnh nhơi cỏ
bù ngày nao lỡ làng
rồi ta đi, xuân tới
rồi em ở, xuân sang
ta bốn mùa khẽ gọi
bóng người quen bên đường
VŨ HỒNG
(Viết vào năm Ngọ đầu thế kỷ XXI) |